书怀

明代 王世贞
欲询归后况,高枕即生涯。懒入时情甚,衰从物态加。 浮踪付蕉鹿,宿痾笑弓蛇。酒渐输中户,诗仍讳大家。 宽心篱外鴳,寄恨井中蛙。星斗终何预,江湖敢自誇。 畏称徵士柳,羞种故侯瓜。不齿交游尽,何颜岁月赊。 荣名真嚼蜡,眷属似抟沙。唯有空王观,能消梦里花。
xún guī hòu kuàng   gāo zhěn shēng lǎn shí qíng shén shuāi   cóng tài jiā    
zōng jiāo 鹿   宿 xiào gōng shé jiǔ jiàn shū zhōng shī   réng huì jiā    
kuān xīn wài yàn   hèn jǐng zhōng xīng dǒu zhōng jiāng   gǎn kuā    
wèi chēng zhǐ shì liǔ   xiū zhǒng hòu guā chǐ jiāo 齿 yóu jǐn   yán suì yuè shē    
róng míng zhēn jiáo   juàn shǔ shì tuán shā wéi yǒu kòng wáng guān néng   xiāo mèng huā