述韩柳诗

宋代 释智圆
退之排释氏,子厚多能仁。 韩柳既道同,好恶安得伦。 一斥一以赞,俱令儒道伸。 柳州碑曹溪,言释还儒淳。 吏部读墨子,谓墨与儒邻。 吾知墨兼爱,此释何疏亲。 许墨则许释,明若仰穹旻。 去就亦已异,其旨由来均。 后生学韩文,于释长狺狺。 未知韩子道,先学韩子嗔。 忘本以竞末,今古空劳神。
tuì 退 zhī pái shì shì   zi hòu duō néng rén  
hán liǔ dào tóng   hào ān lún  
chì zàn   lìng dào shēn  
liǔ zhōu bēi cáo   yán shì hái chún  
  wèi lín  
zhī jiān ài   shì shū qīn  
shì   míng ruò yǎng qióng mín  
jiù   zhǐ yóu lái jūn  
hòu shēng xué hán wén   shì zhǎng yín yín  
wèi zhī hán dào   xiān xué hán chēn  
wàng běn jìng   jīn kōng láo shén