蜀海棠

宋代 曹彦约
西蜀佳人巧欲言,红酣犹带醉时魂。 子规叫断黄昏后,却忆乡情染露痕。
西 shǔ jiā rén qiǎo yán   hóng hān yóu dài zuì shí hún  
guī jiào duàn huáng hūn hòu   què xiāng qíng rǎn hén