述古三首

唐代 杜甫
赤骥顿长缨,非无万里姿。悲鸣泪至地,为问驭者谁。 凤凰从东来,何意复高飞。竹花不结实,念子忍朝饥。 古时君臣合,可以物理推。贤人识定分,进退固其宜。 市人日中集,于利竞锥刀。置膏烈火上,哀哀自煎熬。 农人望岁稔,相率除蓬蒿。所务谷为本,邪赢无乃劳。 舜举十六相,身尊道何高。秦时任商鞅,法令如牛毛。 汉光得天下,祚永固有开。岂惟高祖圣,功自萧曹来。 经纶中兴业,何代无长才。吾慕寇邓勋,济时信良哉。 耿贾亦宗臣,羽翼共裴回。休运终四百,图画在云台。
chì dùn cháng yīng   fēi wàn 姿 bēi míng lèi zhì   wèi wèn zhě shuí
fèng huáng cóng dōng lái   gāo fēi zhú huā jiē shí   niàn zi rěn cháo
shí jūn chén   tuī xián rén shí dìng fèn   jìn tuì 退
shì rén zhōng   jìng zhuī dāo zhì gāo liè huǒ shàng   āi āi jiān áo
nóng rén wàng suì rěn   xiāng shuài chú péng hāo suǒ wèi běn   xié yíng nǎi láo
shùn shí liù xiāng   shēn zūn dào gāo qín shí rèn shāng yāng   lìng niú máo
hàn guāng tiān xià   zuò yǒng yǒu kāi wéi gāo shèng   gōng xiāo cáo lái
jīng lún zhōng xīng   dài cháng cái kòu dèng xūn   shí xìn liáng zāi
gěng jiǎ zōng chén   gòng péi huí xiū yùn zhōng bǎi   huà zài yún tái