书癸未二月十九日事

明代 王世贞
正月二十雷击人,却脱岑牟汗如雨。后先大地皆冻裂,白日阴森一百五。 二月十九雷转急,忽漫同云雪花吐。似应黑帝宴白帝,祝融击鼓玄冥舞。 辛五醉插琼瑶花,滕六怒肩霹雳斧。桃李抽萌不敢发,龙蛇误出仍遭侮。 昨者七月十月风,修罗两掌翻天宫。千艘立没万室尽,鱼腹饱人人腹空。 遗黎宛转荆棘底,吟饥忍冻如酰虫。催征不顾闾井赤,鞭挞但诧公庭红。 吏民日望黄纸诏,一字不济闾阎穷。蔽亏星曜已往事,调燮寒暑将来功。 中天一轮方炯照,尔曹勿令尘再蒙。呜呼,尔曹勿令尘再蒙。
zhēng yuè èr shí léi rén   què tuō cén hàn hòu xiān jiē dòng liè bái   yīn sēn bǎi    
èr yuè shí jiǔ léi zhuǎn   màn tóng yún xuě huā shì yīng hēi yàn bái zhù   róng xuán míng    
xīn zuì chā qióng yáo huā   téng liù jiān táo chōu méng gǎn lóng   shé chū réng zāo    
zuó zhě yuè shí yuè fēng   xiū luó liǎng zhǎng fān tiān gōng qiān sōu méi wàn shì jǐn   bǎo rén rén kōng    
wǎn zhuǎn jīng   yín rěn dòng xiān chóng cuī zhēng jǐng chì biān   dàn chà gōng tíng hóng    
mín wàng huáng zhǐ zhào   yán qióng kuī xīng yào wǎng shì diào   xiè hán shǔ jiāng lái gōng    
zhōng tiān lún fāng jiǒng zhào   ěr cáo lìng chén zài méng ěr   cáo lìng chén zài méng