述感

宋代 陆游
断简承孤学,穷阎负壮心。 方忧一齿落,何止二毛侵。 买地开幽圃,招僧理废琴。 浮生祗如此,感慨不须深。
duàn jiǎn chéng xué   qióng yán zhuàng xīn
fāng yōu chǐ 齿 luò   zhǐ èr máo qīn
mǎi kāi yōu   zhāo sēng fèi qín
shēng zhī   gǎn kǎi shēn