书感

宋代 刘克庄
恩赐残骸得返耕,孤臣安敢厌承明。 羊肠曾有单车覆,牛背那无一笛横。 俗子休疑眉宇异,痴人错望耳毫生。 老身虽厄心常泰,听取商歌绕屋声。
ēn cán hái fǎn gēng   chén ān gǎn yàn chéng míng  
yáng cháng céng yǒu dān chē   niú bèi héng  
xiū méi   chī rén cuò wàng ěr háo shēng  
lǎo shēn suī è xīn cháng tài   tīng shāng rào shēng