书感

宋代 陆游
老荷宽恩许退耕,丝毫无报亦何情。 民贫乐岁尚艰食,道丧异端方肆行。 党祸本从名辈出,弊端常向盛时生。 古人骨冷青松下,谁起英魂与细评?
lǎo kuān ēn tuì 退 gēng   háo bào qíng  
mín pín suì shàng jiān shí   dào sàng duān fāng xíng  
dǎng huò běn cóng míng bèi chū   duān cháng xiàng shèng shí shēng  
rén lěng qīng sōng xià   shuí yīng hún píng