书感

宋代 陆游
我欲哭穷途,所惧世俗惊,出门复入门,掩泪且吞声。 唐虞邈难继,周孔不复生,承学百世下,我辈责岂轻。 杨墨斥已殚,释老犹纵横,拔本塞其源,力尽志未平。 吾道如曒日,薄食终必明。 一木虽独立,可支大厦倾。 夷风方变夏,孰能作长城?卓哉易箦公,垂死犹力行。
qióng   suǒ shì jīng   chū mén mén   yǎn lèi qiě tūn shēng
táng miǎo nán   zhōu kǒng shēng   chéng xué bǎi shì xià   bèi qīng
yáng chì dān   shì lǎo yóu zòng héng   běn sāi yuán   jìn zhì wèi píng
dào jiǎo   báo shí zhōng míng
suī   zhī shà qīng
fēng fāng biàn xià   shú néng zuò cháng chéng   zhuó zāi gōng   chuí yóu xíng