书感

宋代 陆游
丈夫本愿脱世鞿,丹成昼日凌空飞,缨冠佩玉朝紫微,白银宫阙瞻巍巍。 不然万里将天威,提兵直解边城围,苜蓿满川胡马肥,掩取不遣一骑归。 苦心文章亦未非,与此二事同一机。 寥寥千载见亦稀,庄屈已死吾畴依?哀哉穷子百家衣,岂识万斛倾珠玑。 欲洗薄蚀还光辉,熟睨无力空歔欷。
zhàng běn yuàn tuō shì   dān chéng zhòu líng kōng fēi   yīng guān pèi cháo wēi   bái yín gōng què zhān wēi wēi
rán wàn jiāng tiān wēi   bīng zhí jiě biān chéng wéi   xu mǎn chuān féi   yǎn qiǎn guī
xīn wén zhāng wèi fēi   èr shì tóng
liáo liáo qiān zǎi jiàn   zhuāng chóu   āi zāi qióng zi bǎi jiā   shí wàn qīng zhū
báo shí hái guāng huī   shú kōng