书感

唐代 周祚
黔首播百谷,上天苦少雨。 乾风吹白日,浮云不得聚。 桔槔声转促,炎热势未已。 去年患旱魃,龟坼竟千里。 百姓饥饿死,白骨弃荆杞。 尚闻边鄙上,胡人越辽水。 杀气暗代北,军士极罢靡。 供给讵千金,取用动倍蓰。 斯民足痛哭,国务吾安理。 徬徨烈士肠,呜悒向邻里。 何能控蛟龙,一起长江底。 时复驱熊罴,奋勇效战士。 戎轩自有律,天道终相倚。 忆昔掖垣日,殊恩惭亦屡。 每坐清梧阴,时对黄扉启。 归卧越江乡,五见垂杨树。 宸霄日回首,凤阙谁同语。 贤俊盈天下,所望非一二。 常恐负初心,涕泪中夜起。
qián shǒu bǎi   shàng tiān shǎo
qián fēng chuī bái   yún
jié gāo shēng zhuǎn   yán shì wèi
nián huàn hàn   guī chè jìng qiān
bǎi xìng è 饿   bái jīng
shàng wén biān shàng   rén yuè liáo shuǐ
shā àn dài běi   jūn shì
gōng qiān jīn   yòng dòng bèi
mín tòng   guó ān
páng huáng liè shì cháng   xiàng lín
néng kòng jiāo lóng   cháng jiāng
shí xióng   fèn yǒng xiào zhàn shì
róng xuān yǒu   tiān dào zhōng xiāng
yuán   shū ēn cán
měi zuò qīng yīn   shí duì huáng fēi
guī yuè jiāng xiāng   jiàn chuí yáng shù
chén xiāo huí shǒu   fèng quē shuí tóng
xián jùn yíng tiān xià   suǒ wàng fēi èr
cháng kǒng chū xīn   lèi zhōng