书愤

宋代 陆游
山河自古有乖分,京洛腥膻实未闻。 剧盗曾从宗父命,遗民犹望岳家军。 上天悔祸终平虏,公道何人肯散群?白首自知疏报国,尚凭精意祝炉熏。
shān yǒu guāi fēn   jīng luò xīng shān shí wèi wén  
dào céng cóng zōng mìng   mín yóu wàng yuè jiā jūn  
shàng tiān huǐ huò zhōng píng   gōng dào rén kěn sàn qún   bái shǒu zhī shū bào guó   shàng píng jīng zhù xūn