书愤

宋代 陆游
清汴逶迤贯旧京,宫墙春草几番生。 剖心莫写孤臣愤,抉眼终看此虏平。 天地固将容小丑,犬羊自惯渎齐盟。 蓬窗老抱横行路,未敢随人说弭兵。
qīng biàn wēi guàn jiù jīng   gōng qiáng chūn cǎo fān shēng
pōu xīn xiě chén fèn   jué yǎn zhōng kàn píng
tiān jiāng róng xiǎo chǒu   quǎn yáng guàn méng
péng chuāng lǎo bào héng xíng   wèi gǎn suí rén shuō bīng