书范景山

宋代 陈著
朅来范公亭,闻昔范老子。盛德自有铭,逸事有来纪。 如彼沙汇坟,实葬外舅氏。累累冢十四,谁计后不祀。 怀券售之人,枯骨听掷弃。公心恻恻然,能忘我先妣。 猛捐十倍价,复此不毛地。至今上冢饭,免为若敖鬼。 又如域西山,寸山寸金置。山人已过望,我怀不自已。 当公未死时,而适山人死。顾斥眠牛冈,欲葬惟其意。 夫先妇随后,同穴坟隆起。世降俗日薄,安识仁与义。 先世未百年,来者已弗记。况于外氏家,代尽子孙事。 买山未一刻,卖者不敢视。况容卖主葬,为人重于己。 中心所乐为,焉有一毫伪。死者岂无知,造物非块尔。 公虽不求报,感应乃常理。后嗣何其贤,相与继前志。 范氏其兴乎,吾无閒然矣。
qiè lái fàn gōng tíng   wén fàn lǎo zi shèng yǒu míng   shì yǒu lái    
shā huì fén   shí zàng wài jiù shì lěi lěi zhǒng shí shuí   hòu    
huái 怀 quàn shòu zhī rén   tīng zhì gōng xīn rán néng   wàng xiān    
měng juān shí bèi jià   máo zhì jīn shàng zhǒng fàn miǎn   wèi ruò áo guǐ    
yòu 西 shān   cùn shān cùn jīn zhì shān rén guò wàng   huái 怀    
dāng gōng wèi shí   ér shì shān rén chì mián niú gāng   zàng wéi    
xiān suí hòu   tóng xué fén lóng shì jiàng ān   shí rén    
xiān shì wèi bǎi nián   lái zhě kuàng wài shì jiā dài   jìn sūn shì    
mǎi shān wèi   mài zhě gǎn shì kuàng róng mài zhǔ zàng wéi   rén zhòng    
zhōng xīn suǒ wèi   yān yǒu háo wěi zhě zhī zào   fēi kuài ěr    
gōng suī qiú bào   gǎn yìng nǎi cháng hòu xián xiāng   qián zhì    
fàn shì xīng   xián rán