书二客论呈李君锡学士

宋代 梅尧臣
我慕杜挺之,磊落高世谈。 又爱王平甫,才雄天马骖。 二人相议评,最重李淮南。 逶迤文馆彦,委曲部政谙。 能苏煮海民,变使供租甘。 虽持使者权,不作自裹蚕。 谆谆无威慠,雍雍激廉贪。 书戒易满人,纵愚须起惭。
tǐng zhī   lěi luò gāo shì tán  
yòu ài wáng píng   cái xióng tiān cān  
èr rén xiàng píng   zuì zhòng huái nán  
wēi wén guǎn yàn   wěi zhèng ān  
néng zhǔ hǎi mín   biàn shǐ 使 gōng gān  
suī chí shǐ 使 zhě quán   zuò guǒ cán  
zhūn zhūn wēi ào   yōng yōng lián tān  
shū jiè mǎn rén   zòng cán