蜀地海棠繁媚有思加腻幹豐條苒弱可爱北方所

宋代 宋祁
蜀道天馀煦,珍葩地所宜。 浓芳不隐叶,并艳欲然枝。 襞采分群萼,均霞点万蕤。 迴文锦成后,夹煎燎烘时。 蜂蕊迎衔密,莺梢向坐危。 浅深双绝态,啼笑两妍姿。 绛节排烟竦,丹釭落带垂。 童容鄣畏薄,便面到忧迟。 媚日能徐照,暄风肯遽吹。 惜观当晼晚,留恨付离披。 丽极都无比,繁多僅自持。 损香饶麝柏,照影欠瑶池。 画要精侔色,歌须巧骋辞。 举尊频语客,细摘玩芳期。
shǔ dào tiān   zhēn suǒ
nóng fāng yǐn   bìng yàn rán zhī
cǎi fēn qún è   jūn xiá diǎn wàn ruí
huí wén jǐn chéng hòu   jiā jiān liáo hōng shí
fēng ruǐ yíng xián   yīng shāo xiàng zuò wēi
qiǎn shēn shuāng jué tài   xiào liǎng yán 姿
jiàng jié pái yān sǒng   dān gāng luò dài chuí
tóng róng zhāng wèi báo   biàn 便 miàn dào yōu chí
mèi néng zhào   xuān fēng kěn chuī
guān dāng wǎn wǎn   liú hèn
dōu   fán duō jǐn chí
sǔn xiāng ráo shè bǎi   zhào yǐng qiàn yáo chí
huà yào jīng móu   qiǎo chěng
zūn pín   zhāi wán fāng