述德上太原严尚书绶

唐代 鲍溶
帝命河岳神,降灵翼轩辕。天王委管籥,开闭秦北门。 顶戴日月光,口宣雨露言。甲马不及汗,天骄自亡魂。 清冢入内地,黄河穷本源。风云寝气象,鸟兽翔旗幡。 军人歌无胡,长剑倚昆仑。终古鞭血地,到今耕稼繁。 樵客天一畔,何由拜旌轩。愿请执御臣,为公动朱轓。 岂令群荒外,尚有辜帝恩。愿陈田舍歌,暂息四座喧。 条桑去附枝,薙草绝本根。可惜汉公主,哀哀嫁乌孙。
mìng yuè shén   jiàng líng xuān yuán tiān wáng wěi guǎn yuè   kāi qín běi mén
dǐng dài yuè guāng   kǒu xuān yán jiǎ hàn   tiān jiāo wáng hún
qīng zhǒng nèi   huáng qióng běn yuán fēng yún qǐn xiàng   niǎo shòu xiáng fān
jūn rén   cháng jiàn kūn lún zhōng biān xuè   dào jīn gēng jià fán
qiáo tiān pàn   yóu bài jīng xuān yuàn qǐng zhí chén   wèi gōng dòng zhū fān
lìng qún huāng wài   shàng yǒu ēn yuàn chén tián shè   zàn zuò xuān
tiāo sāng zhī   cǎo jué běn gēn hàn gōng zhǔ   āi āi jià sūn