书晁补之所藏与可画竹三首

宋代 苏轼
与可画竹时,见竹不见人。 岂独不见人,嗒然遗其身。 其身与竹化,无穷出清新。 庄周世无有,谁知此凝神。 若人今已无,此竹宁复有。 那将春蚓笔,画作风中柳。 君看断崖上,瘦节蛟蛇走。 保时此霜竿,复入江湖手。 晁子拙生事,举家闻食粥。 朝来又绝倒,谀墓得霜竹。 可怜先生槃,朝日照苜蓿。 吾诗固云尔,可使食无肉。 (吾旧诗云:可使食无肉,不可居无竹。 )
huà zhú shí   jiàn zhú jiàn rén  
jiàn rén   rán shēn  
shēn zhú huà   qióng chū qīng xīn  
zhuāng zhōu shì yǒu   shéi zhī níng shén  
ruò rén jīn   zhú níng yǒu  
jiāng chūn yǐn   huà zuò fēng zhōng liǔ  
jūn kàn duàn shàng   shòu jié jiāo shé zǒu  
bǎo shí shuāng gān 竿   jiāng shǒu  
cháo zi zhuō shēng shì   jiā wén shí zhōu  
zhāo lái yòu jué dǎo   shuāng zhú  
lián xiān sheng pán   cháo zhào xu  
shī yún ěr   shǐ 使 shí ròu  
  jiù shī yún   shǐ 使 shí ròu   zhú