舒悲

宋代 陆游
嗜酒苦猖狂,畏人还龌龊。 老病始悔叹,天下无此错。 管葛逝已久,千古困俗学;扪虱论大计,使我思景略。 中原失枝梧,胡尘暗河洛。 天道远莫测,士气伏不作。 煌煌东观书,无乃太寂寞。 丈夫不徒死,可作一丘貉?岁晚计愈疏,抚事泪零落!
shì jiǔ chāng kuáng   wèi rén hái chuò
lǎo bìng shǐ huǐ tàn   tiān xià cuò
guǎn shì jiǔ   qiān kùn xué   mén shī lùn   shǐ 使 jǐng lüè
zhōng yuán shī zhī   chén àn luò
tiān dào yuǎn   shì zuò
huáng huáng dōng guān shū   nǎi tài
zhàng   zuò qiū   suì wǎn shū   shì lèi líng luò