述悲

宋代 陆游
屏居不出门,终岁袖手坐;但怪意气衰,那觉日月过。 故人为冢丘,老伴余几个?天高鬼神恶,回夭夷齐饿。 遗魂一零落,岂复闻楚些?且当醉浊醪,吾梦行亦破。
bǐng chū mén   zhōng suì xiù shǒu zuò   dàn guài shuāi   jué yuè guò
rén wéi zhǒng qiū   lǎo bàn   tiān gāo guǐ shén è   huí yāo è 饿
hún líng luò   wén chǔ xiē   qiě dāng zuì zhuó láo   mèng xíng