书半仙亭壁自和二首 其二

元代 张养浩
可人密迩若难招,俗士纷然每易交。流水树围三面阔,远山云放一头高。 坐呼赤脚浇新圃,卧看乌衣葺旧巢。衰白太平当自贺,试听工部咏陈陶。
rén ěr ruò nán zhāo   shì fēn rán měi jiāo liú shuǐ shù wéi sān miàn kuò yuǎn   shān yún fàng tóu gāo    
zuò chì jiǎo jiāo xīn   kàn jiù cháo shuāi bái tài píng dāng shì   tīng gōng yǒng chén táo