霜竹

唐代 林氏
孤挺三冬日,枝枝映楚湘。萧疏持健节,苍翠带寒霜。 月色笼阴薄,风声引韵长。林中还有实,留得凤毛香。
tǐng sān dōng   zhī zhī yìng chǔ xiāng xiāo shū chí jiàn jié   cāng cuì dài hán shuāng
yuè lóng yīn báo   fēng shēng yǐn yùn zhǎng lín zhōng hái yǒu shí   liú de fèng máo xiāng