霜月吟

宋代 李新
飘飘青女颜如花,云軿羽盖乘烟霞。 手持凤尾青锦纹,扫空飒飒飞琼沙。 嫦娥孤栖宫四寂,倚柱长吟愁永夕。 曳裾摇佩渡明河,闲弄银波洗虚碧。 婵娟相如争清夜,素彩寒光争相射。 金乌翻树不成栖,哑哑半夜绕林啼。
piāo piāo qīng yán huā   yún pēng 軿 gài chéng yān xiá
shǒu chí fèng wěi qīng jǐn wén   sǎo kōng fēi qióng shā
cháng é gōng   zhù cháng yín chóu yǒng
yáo pèi míng   xián nòng yín
chán juān xiàng zhēng qīng   cǎi hán guāng zhēng xiāng shè
jīn fān shù chéng   bàn rào lín