双银杏歌

清代 庞鸿书
霜林脱尽长风劲,老干凌空势特横。丛祠野岸俯寒潮,对立隐然君子正。 或云平仲乃古名,叶如鸭脚森高擎。肌理细密类文木,雕镌裁制最中程。 仰观有如双阙列,巨可蔽牛坚多节。肤皴石骨旁生瘿,枝蟠篆势力屈铁。 千年灵根逃斧柯,盘郁不啻藏岩阿。若非里社耆年慎护惜,定烦双忠灵爽为总呵。 松禅作图下笔迅,咫尺俨如耸百仞。寒林讵必仿李成,枯树应知伤庾信。 我来摩挲坐树侧,重披斯图三叹息。图今兴树屹相向,乔木依然令人轼。 君不见梁时七桧析作薪,星坛荒秽丛荆榛。又不见红豆山庄化尘坌,野田孤干无人问。 独留此树依寒塘,两虬挺角立不僵。栎社未邀匠石顾,岂有黄鹄来翱翔。 亦知材大古难用,磊砢犹应为世重。小山之招在何许,更拟作亭效楚颂。 举杯相酹仍留连,回看林杪生暮烟。息盦髯叟诗在手,我欲和之写向石之右。
shuāng lín tuō jǐn cháng fēng jìn   lǎo gān líng kōng shì héng cóng àn hán cháo   duì yǐn rán jūn zi zhèng
huò yún píng zhòng nǎi míng   jiǎo sēn gāo qíng lèi wén   diāo juān cái zhì zuì zhōng chéng
yǎng guān yǒu shuāng quē liè   niú jiān duō jié cūn shí páng shēng yǐng   zhī pán zhuàn shì li tiě
qiān nián líng gēn táo   pán chì cáng yán ē ruò fēi shè nián shèn   dìng fán shuāng zhōng líng shuǎng wèi zǒng
sōng chán zuò xià xùn   zhǐ chǐ yǎn sǒng bǎi rèn hán lín fǎng 仿 chéng   shù yīng zhī shāng xìn
lái zuò shù   zhòng sān tàn jīn xīng shù xiāng xiàng   qiáo rán lìng rén shì
jūn jiàn liáng shí guì zuò xīn   xīng tán huāng huì cóng jīng zhēn yòu jiàn hóng dòu shān zhuāng huà chén bèn   tián gàn rén wèn
liú shù hán táng   liǎng qiú tǐng jiǎo jiāng shè wèi yāo jiàng shí   yǒu huáng lái áo xiáng
zhī cái nán yòng   lěi luǒ yóu yīng wèi shì zhòng xiǎo shān zhī zhāo zài   gèng zuò tíng xiào chǔ sòng
bēi xiāng lèi réng liú lián   huí kàn lín miǎo shēng yān ān rán sǒu shī zài shǒu   zhī xiě xiàng shí zhī yòu