霜叶飞 小溪岁晚,与南金夜坐分韵

元代 邵亨贞
晚风吹醒梅花梦,吟窗人倦无语。楚天云澹雁凄凉,何况黄昏雨。 又忽忽、惊心岁序。村荒更回无钟鼓。对夜色萧条,谩借得、孤缸耿耿,独照离绪。 憔悴怨墨频题,征衣佣整,怪却双鬓如许。故园犹是旧东风,往事今尘土。 但忆着、章台柳树。十年青镜催迟暮。任艳怀、如流水,芳草王孙,有谁能赋。
wǎn fēng chuī xǐng méi huā mèng   yín chuāng rén juàn chǔ tiān yún dàn yàn liáng   kuàng huáng hūn    
yòu jīng xīn suì cūn huāng gèng huí zhōng duì xiāo tiáo mán jiè   gāng gěng gěng zhào            
qiáo cuì yuàn pín   zhēng yōng zhěng   guài què shuāng bìn yuán yóu shì jiù dōng fēng wǎng   shì jīn chén    
dàn zhe zhāng tái liǔ shù shí nián qīng jìng cuī chí rèn yàn huái liú shuǐ 怀 fāng cǎo wáng sūn   yǒu shuí néng