霜叶飞(毗陵客中闻老妓歌)

宋代 张炎
绣屏开了。惊诗梦、娇莺啼破春悄。隐将谱字转清圆,正杏梁声绕。看帖帖、蛾眉淡扫。不知能聚愁多少。叹客里凄凉,尚记得当年雅音,低唱还好。 同是流落殊乡,相逢何晚,坐对真被花恼。贞元朝士已无多,但暮烟衰草。未忘得春风窈窕。却怜张绪如今老。且慰我留连意,莫说西湖,那时苏小。
xiù píng kāi le jīng shī mèng jiāo yīng chūn qiāo yǐn jiāng zhuǎn qīng yuán   zhèng xìng liáng shēng rào kàn tiē tiē é méi dàn sǎo zhī néng chóu duō shǎo tàn liáng   shàng dàng nián yīn   chàng hái hǎo
tóng shì liú luò shū xiāng   xiāng féng wǎn   zuò duì zhēn bèi huā nǎo zhēn yuán cháo shì duō   dàn yān shuāi cǎo wèi wàng chūn fēng yǎo tiǎo què lián zhāng jīn lǎo qiě wèi liú lián   shuō 西   shí xiǎo