霜叶飞 寄迟儿海上

清代 沈昌眉
霜摧风卷辞枝去,东西各自分散。题诗好趁御沟流,流播人间遍。 怕只怕、残红片片,落茵堕溷无人管。只仰树添薪,缚帚扫阶除,怜取蠹文虫篆。 回忆旧日门前,绿荫如幄,先生五柳为伴。洞庭秋至水微波,犹向凉飙战。 断不料、寒砧敲断。这般身世飘零惯。怪何来,停车者,还指吴江,艳称枫岸。
shuāng cuī fēng juǎn zhī   dōng 西 fēn sǎn shī hǎo chèn gōu liú   liú rén jiān biàn
zhǐ cán hóng piàn piàn   luò yīn duò hùn rén guǎn zhǐ yǎng shù tiān xīn   zhǒu sǎo jiē chú   lián wén chóng zhuàn
huí jiù mén qián   绿 yìn   xiān sheng liǔ wèi bàn dòng tíng qiū zhì shuǐ wēi   yóu xiàng liáng biāo zhàn
duàn liào hán zhēn qiāo duàn zhè bān shēn shì piāo líng guàn guài lái   tíng chē zhě   hái zhǐ jiāng   yàn chēng fēng àn