霜叶飞 黄牙菜

清代 陈维崧
轻松纤软评春雪,此言殊耐寻玩。昔人句子巧形相,又入春趺赞。 细拟议、两般俱善。不如单咏霜蔬便。每未到春盘,早赪甲、娇擎隽永,那数禁脔。 此际风雪豪家,点酥抑鲊,花压羔儿红浅。寒酸腹内剩蔬畦,那有羊来践。 只千里、湖莼路远。乡愁菜把权消遣。对稀疏、凭小摘,忽忆情亲,踌躇未免。
qīng sōng xiān ruǎn píng chūn xuě   yán shū nài xún wán rén zi qiǎo xíng xiāng yòu   chūn zàn    
liǎng bān shàn dān yǒng shuāng shū biàn měi wèi 便 dào chūn pán zǎo chēng jiǎ   jiāo qíng juàn yǒng shù jìn luán            
fēng xuě háo jiā   diǎn zhǎ   huā gāo ér hóng qiǎn hán suān nèi shèng shū   yǒu yáng lái jiàn    
zhǐ qiān chún yuǎn xiāng chóu cài quán xiāo qiǎn duì shū píng xiǎo zhāi qíng qīn   chóu chú wèi miǎn