霜叶飞·故园空杳

宋代 张俨
故园空杳。霜风劲、南塘吹断瑶草。已无清气碍云山,奈此时怀抱。尚记得、修门赋晓。杜陵花竹归来早。傍雅亭幽榭,惯款语英游,好怀无限欢笑。不见换羽移商,杏梁尘远,可怜都付残照。坐中泣下最谁多,叹赏音人少。怅一夜、梅花顿老。今年因甚无诗到。待唤起清魂□,说与凄凉,定应愁了。
yuán kōng yǎo shuāng fēng jìn nán táng chuī duàn yáo cǎo qīng ài yún shān   nài shí huái 怀 bào shàng de xiū mén xiǎo líng huā zhú guī lái zǎo bàng tíng yōu xiè   guàn kuǎn yīng yóu   hǎo huái 怀 xiàn huān xiào jiàn huàn shāng   xìng liáng chén yuǎn   lián dōu cán zhào zuò zhōng xià zuì shuí duō   tàn shǎng yīn rén shǎo chàng méi huā dùn lǎo jīn nián yīn shén shī dào dài huàn qīng hún     shuō liáng   dìng yīng chóu le