霜叶飞(冬日闲宴)

宋代 黄裳
谁艰留得年华住。韶华今在何处。万林飞尽,但惊天篆,半空无数。望消息、霜催雁过,佳人愁起云垂暮。就绣幕、红炉去。金鸭时飘异香,柳腰人舞。休道行且分飞,共乐还一岁,见景长是欢聚。大来芳意,既与名园,是花为主。翠娥说、尊前笑语。来年管取人如故。向寂寞,中先喜,俄顷飞琼,化成寰宇。
shuí jiān liú de nián huá zhù sháo huá jīn zài chǔ wàn lín fēi jǐn   dàn jīng tiān zhuàn   bàn kōng shù wàng xiāo xi shuāng cuī yàn guò   jiā rén chóu yún chuí jiù xiù hóng jīn shí piāo xiāng   liǔ yāo rén xiū dào héng qiě fēn fēi   gòng hái suì   jiàn jǐng cháng shì huān lái fāng   míng yuán   shì huā wéi zhǔ cuì é shuō zūn qián xiào lái nián guǎn rén xiàng   zhōng xiān   é qǐng fēi qióng   huà chéng huán