霜叶飞

清代 严绳孙
故乡他日。丹枫路、草堂斜转山麓。绕篱清涧断桥东,尽日汲寒玉。 正欹枕、矮窗晴旭。山厨扫叶晨炊熟。醉卯酒如泥,把插架陈编,卷了不遣侵目。 岂少摈落江山,芦人渔子,容易伴我幽独。为探梅信爱冲风,挂蒲帆十幅。 要游倦、归来新浴。樵青扶醉移红烛。待先生如此去,四十三年,问他陵谷。
xiāng dān fēng cǎo táng xié zhuǎn shān rào qīng jiàn duàn qiáo dōng jìn   hán        
zhèng zhěn ǎi chuāng qíng shān chú sǎo chén chuī shú zuì mǎo jiǔ chā jià   chén biān juǎn liǎo   qiǎn qīn        
shǎo bìn luò jiāng shān   rén   róng bàn yōu wèi tàn méi xìn ài chōng fēng guà   fān shí    
yào yóu juàn guī lái xīn qiáo qīng zuì hóng zhú dài xiān sheng shí sān   nián wèn líng