霜叶飞

清代 周之琦
佛天空诉。姑思曲,青闺遗恨重谱。几回箴管呼鸡鸣,傍翠屏微步。 怪一榻、缠绵絮语。催归频指西来路。向夜月幽房,早卸翅、衔珠臂饰,惨黛偷聚。 人静绣幕低垂,纤裳手挽,暗怯猩点濡缕。枉将心事祝灵香,奈返魂无据。 看掩抑啼妆最苦,人间真有痴儿女。染泪痕、栏干外,认取明年,杜鹃红处。
tiān kōng   qīng guī hèn zhòng huí zhēn guǎn míng   bàng cuì píng wēi
guài chán mián cuī guī pín zhǐ 西 lái xiàng yuè yōu fáng   zǎo xiè chì xián zhū shì   cǎn dài tōu
rén jìng xiù chuí   xiān shang shǒu wǎn   àn qiè xīng diǎn wǎng jiāng xīn shì zhù líng xiāng   nài fǎn hún
kàn yǎn zhuāng zuì   rén jiān zhēn yǒu chī ér rǎn lèi hén lán gān wài   rèn míng nián   juān hóng chù