霜叶飞

明代 刘基
簟凉宵永,纱窗外,琅玕飘坠金井。欲眠深恐寐难成,彊起看星影。 悄不觉,天回斗柄,封狼弧矢相辉映。对此默消魂,又露落青冥,渐渐湿透衣领。 河汉有客乘槎,清都非远,可惜鱼羽无定。桂花吹散广寒风,兔老蟾蜍冷。 但唧唧饥虫啼暝,中心撩乱谁能整。坐待雄鸡三唱,飒飒霜髭,怕临青镜。
diàn liáng xiāo yǒng   shā chuāng wài   láng gān piāo zhuì jīn jǐng mián shēn kǒng mèi nán chéng   jiàng kàn xīng yǐng
qiāo jué   tiān huí dǒu bǐng   fēng láng shǐ xiāng huī yìng duì xiāo hún   yòu luò qīng míng   jiàn jiàn shī 湿 tòu lǐng
hàn yǒu chéng chá   qīng dōu fēi yuǎn   dìng guì huā chuī sàn guǎng 广 hán fēng   lǎo chán chú lěng
dàn chóng míng   zhōng xīn liáo luàn shuí néng zhěng zuò dài xióng sān chàng   shuāng   lín qīng jìng