霜叶飞

清代 苏穆
断红衰绿。迷遥望,沉沉千里烟雾。一番秋送几番愁,忍向霜天诉。 纵化作、楚鸦飞去。迢迢不是天涯路。料宿草萋萋,对不断、当时望眼,白云深处。 谩倚浅碧阑干,回廊绕遍,断肠空自凝伫。月痕初上画帘旌,惯促斜阳暮。 算只剩垂杨几缕。临池犹惹风姨妒。便待得、春风转,野径棠梨,奈它烟雨。
duàn hóng shuāi 绿 yáo wàng   chén chén qiān yān fān qiū sòng fān chóu   rěn xiàng shuāng tiān
zòng huà zuò chǔ fēi tiáo tiáo shì tiān liào 宿 cǎo   duì duàn dāng shí wàng yǎn   bái yún shēn chù
mán qiǎn lán gān   huí láng rào biàn   duàn cháng kōng níng zhù yuè hén chū shàng huà lián jīng   guàn xié yáng
suàn zhǐ shèng chuí yáng lín chí yóu fēng biàn 便 dài de chūn fēng zhuǎn   jìng táng   nài yān