霜夜

宋代 陆游
澹月窥窗似有情,更堪梅影向人横。 放翁不受天魔恼,独拥青毡睡到明。
dàn yuè kuī chuāng shì yǒu qíng   gèng kān méi yǐng xiàng rén héng  
fàng wēng shòu tiān nǎo   yōng qīng zhān shuì dào míng