双雁吟

宋代 赵文
云间有双雁,弋者欲炙之。 雁飞向南去,虽有矰{左矢右敫}将安施。 山川悠远霜苦,可怜宿食不得时。 一雁中道死,一雁忍痛鸣且飞。 黄云落日天地瘦,惟有影与形相随。 归来故巢亦已毁,朝吟夕怨欲诉谁。 千古万古多别离,唯有死者何当归。 呜呼物生有情盍俱死,莫令后死空鸣悲。
yún jiān yǒu shuāng yàn   zhě zhì zhī  
yàn fēi xiàng nán   suī yǒu zēng   { zuǒ shǐ yòu jiǎo   } jiāng ān shī  
shān chuān yōu yuǎn shuāng   lián 宿 shí de shí  
yàn zhōng dào   yàn rěn tòng míng qiě fēi  
huáng yún luò tiān shòu   wéi yǒu yǐng xíng xiāng suí  
guī lái cháo huǐ   cháo yín yuàn shuí  
qiān wàn duō bié   wéi yǒu zhě dāng guī  
shēng yǒu qíng   lìng hòu kōng míng bēi