双燕离

宋代 张玉娘
白杨花发春正美,黄鹄帘垂低燕子。双去复双来,将雏成旧垒。 秋风忽夜起,相呼度江水。风高江浪危,拆散东西飞。 红径紫陌芳情断,朱户琼窗旅梦违。憔悴卫佳人,年年愁独归。
bái yáng huā chūn zhèng měi   huáng lián chuí yàn zi shuāng shuāng lái   jiāng chú chéng jiù lěi
qiū fēng   xiāng jiāng shuǐ fēng gāo jiāng làng wēi   chāi sàn dōng 西 fēi
hóng jìng fāng qíng duàn   zhū qióng chuāng mèng wéi qiáo cuì wèi jiā rén   nián nián chóu guī