双燕歌

明代 宋琬
双燕复双燕,去岁春明江上见。今年知我在网罗,飞飞万里来相唁。 忽似天涯绝域中,跫然骤得逢亲串。支颐强起暂为欢,抚事哀歌泪如霰。 吁嗟我生太荼苦,羽毛摧剥饥肤贱。鸿雁高翔那肯顾,鹡鸰梦断空凝盼。 东风夜夜吹归心,故园桃李开应遍。燕兮少留听我语,狱吏虽苛不嗔汝。 长安挟弹多少年,汝今衔泥向何处。楚馆吴宫久寂寥,野花烂漫萦遗础。 翡翠楼头许暂栖,恐妨思妇梦金闺。荡子从军去不返,年年芳草春萋萋。 碧纱窗外霏霏雨,恨杀南飞乌夜啼。
shuāng yàn shuāng yàn   suì chūn míng jiāng shàng jiàn jīn nián zhī zài wǎng luó   fēi fēi wàn lái xiāng yàn
tiān jué zhōng   qióng rán zhòu féng qīn chuàn zhī qiáng zàn wèi huān   shì āi lèi xiàn
jiē shēng tài   máo cuī jiàn hóng 鸿 yàn gāo xiáng kěn   líng mèng duàn kōng níng pàn
dōng fēng chuī guī xīn   yuán táo kāi yīng biàn yàn shǎo liú tīng   suī chēn
cháng ān xié dàn duō shào nián   jīn xián xiàng chǔ chǔ guǎn gōng jiǔ liáo   huā làn màn yíng chǔ
fěi cuì lóu tóu zàn   kǒng fáng mèng jīn guī dàng cóng jūn fǎn   nián nián fāng cǎo chūn
shā chuāng wài fēi fēi   hèn shā nán fēi