霜晓

宋代 杨万里
霜重晓未觉,日高融始寒。 空墙半根湿,落叶片声乾。
shuāng zhòng xiǎo wèi jué   gāo róng shǐ hán  
kōng qiáng bàn gēn shī 湿   luò piàn shēng qián