【双调】风入松_落花轻惹暖

元代 杨景贤
落花轻惹暖丝香,飞燕过东墙。重重帘幕闲清昼,金篆小烟缕初长。罗衣乍 经春瘦,蛾眉慵扫残妆。 【幺】几回寂寞怨东皇,独自暗情伤。振衣忽忆当时话,空低首踏遍红芳。 看到蓠コ卸也,玉骢何处垂杨。 【夜行船】暮雨朝云劳梦想,算却是几般情况。海阔相思,山高恩爱,都撮 在这心上。 【乔牌儿】韩香空妄想,何粉怎承望。怪灵鹊不离花枝上,又来没事谎。 【搅筝芭】恰撇下心儿忘,才说着意儿谎。俺捱过恶诧风声,搜索遍风流伎 俩。蓦忖量,猛参详。空将顺人情笔尖和泪染,怎诉衷肠! 【月上海棠】尘蒙金锁闲朱幌,泪湿香绒冷绣床。无语傍归台,全不似旧时 格样。慵游赏,忍见莺双燕两。 【幺】无端云雨权收掌,谁说道阳台路凄怆。着意会鸾凰。稳把佳期盼,指 望成来往,一任闲人讲。 【赚煞】挑灯织锦空劳攘,须跳出悉罗怨网。花压东墙,潜等待栊门儿月明 下响。
luò huā qīng nuǎn xiāng   fēi yàn guò dōng qiáng chóng chóng lián xián qīng zhòu   jīn zhuàn xiǎo yān chū zhǎng luó zhà
jīng chūn shòu   é méi yōng sǎo cán zhuāng
yāo huí yuàn dōng huáng   àn qíng shāng zhèn dāng shí huà   kōng shǒu biàn hóng fāng
kàn dào   xiè   cōng chǔ chuí yáng
xíng chuán zhāo yún láo mèng xiǎng   suàn què shì bān qíng kuàng hǎi kuò xiāng   shān gāo ēn ài   dōu cuō
zài zhè xīn shàng
qiáo pái ér hán xiāng kōng wàng xiǎng   fěn zěn chéng wàng guài líng què huā zhī shàng   yòu lái méi shì huǎng
jiǎo zhēng qià piē xia xīn ér wàng   cái shuō zhuó ér huǎng ǎn ái guò è chà fēng shēng   sōu suǒ biàn fēng liú
liǎ cǔn liàng   měng cān xiáng kōng jiāng shùn rén qíng jiān lèi rǎn   zěn zhōng cháng  
yuè shàng hǎi táng chén méng jīn suǒ xián zhū huǎng   lèi shī 湿 xiāng róng lěng xiù chuáng bàng guī tái   quán shì jiù shí
yàng yōng yóu shǎng   rěn jiàn yīng shuāng yàn liǎng
yāo duān yún quán shōu zhǎng   shuí shuō dào yáng tái chuàng zhuó huì luán huáng wěn jiā pàn   zhǐ
wàng chéng lái wǎng   rèn xián rén jiǎng
zhuàn shà tiǎo dēng zhī jǐn kōng láo rǎng   tiào chū luó yuàn wǎng huā dōng qiáng   qián děng dài lóng mén ér yuè míng
xià xiǎng