【双调】拨不断 夏宿山亭

元代 李致远
立峰峦,脱簪冠,夕阳倒影松阴乱。太液澄虚月影宽,海风汗漫云霞断,醉 眠时小童休唤。
fēng luán   tuō zān guān   yáng dào yǐng sōng yīn luàn tài chéng yuè yǐng kuān   hǎi fēng hàn màn yún xiá duàn   zuì
mián shí xiǎo tóng xiū huàn