霜天晓角·乌云汗漫

宋代 刘辰翁
乌云汗漫。浊浪翻河汉。过尽千重魔障,堂堂地、一轮满。秋光还又半。檐声初漏断。不管满身花露,已办著、二更看。
yún hàn màn zhuó làng fān hàn guò jǐn qiān zhòng zhàng   táng táng lún mǎn qiū guāng hái yòu bàn yán shēng chū lòu duàn guǎn mǎn shēn huā   bàn zhù èr gēng kàn