霜天晓角(寿萧静安,时归永新)

宋代 刘辰翁
归来把菊。春瓮今朝熟。苦苦留君不得,携孺子、到汾曲。 庐山真面目。冰清还映玉。长笑欧公老懒,君且住、饮螺绿。其子昏燕氏。
guī lái chūn wèng jīn zhāo shú liú jūn   xié dào fén
shān zhēn miàn bīng qīng hái yìng cháng xiào ōu gōng lǎo lǎn   jūn qiě zhù yǐn luó 绿 zi hūn yàn shì