霜天晓角(梅)

宋代 王澡
疏明瘦直。不受东皇识。留与伴春终肯,千红底、怎着得。 夜色。何处笛。晓寒无奈力。若在寿阳宫院,一点点、有人惜。
shū míng shòu zhí shòu dōng huáng shí liú bàn chūn zhōng kěn   qiān hóng zěn zhe
chǔ xiǎo hán nài ruò zài shòu 寿 yáng gōng yuàn   diǎn diǎn yǒu rén