霜天晓角 卖花用竹山摘花韵

明代 彭孙贻
睡起煎茶,听低声卖花。留住卖花人问,红杏下、是谁家。 儿家,花肯赊,却怜花瘦些。花瘦关卿何事,且插朵、玉搔斜。
shuì jiān chá   tīng shēng mài huā liú zhù mài huā rén wèn   hóng xìng xià shì shuí jiā
ér jiā   huā kěn shē   què lián huā shòu xiē huā shòu guān qīng shì   qiě chā duǒ sāo xié