霜天晓角(和赵教授韵)

宋代 吴潜
新词唱彻,字字珠玑屑。更有张颠草圣,何止是、成双绝。 金粟如霏雪,扫地为芳席。且令诸公一笑,怕明夜、无此月。
xīn chàng chè   zhū xiè gèng yǒu zhāng diān cǎo shèng   zhǐ shì chéng shuāng jué
jīn fēi xuě   sǎo wèi fāng qiě lìng zhū gōng xiào   míng yuè