霜天晓角(桂)

宋代 赵希{青彡}
姮娥戏剧。手种长生粒。宝幹婆娑千古,飘芳吹、满虚碧。 韵色。檀露滴。人间秋第一。金粟如来境界,谁移在、小亭侧。
héng é shǒu zhǒng cháng shēng bǎo gàn suō qiān   piāo fāng chuī mǎn
yùn tán rén jiān qiū jīn lái jìng jiè   shuí zài xiǎo tíng