霜天晓角(泛池)

宋代 张鎡
荷花闲拨。撑破玻璃滑。拂拂香风微度,吹雪乱、数根发。 弄泉罗盖币。万颗真珠撒。唱我莲歌归去,凌波步、水仙袜。
huā xián chēng huá xiāng fēng wēi   chuī xuě luàn shù gēn
nòng quán luó gài wàn zhēn zhū chàng lián guī   líng shuǐ xiān