霜天晓角

宋代 程垓
玉清冰样洁。几夜相思切。谁料浓云遮拥,同心带、甚时结。 匆匆休惜别。还有来时节。记取江阴归路,须共踏、夜深月。
qīng bīng yàng jié xiāng qiè shéi liào nóng yún zhē yōng   tóng xīn dài shén shí jié
cōng cōng xiū bié hái yǒu lái shí jié jiāng yīn guī   gòng shēn yuè