霜天晓角

宋代 陈著
感不已 江寒雁咽。短棹还催发。曾是玉堂仙伯,相别处、满蓬雪。 此别。那堪说。溯风空泪血。惟有梅花依旧,香不断、夜来月。
gǎn
jiāng hán yàn yàn duǎn zhào hái cuī céng shì táng xiān   xiāng bié chù mǎn péng xuě
bié kān shuō fēng kōng lèi xuè wéi yǒu méi huā jiù   xiāng duàn lái yuè